Độc đáo ngôi làng gọi tên nhau bằng tiếng huýt sáo, người dân không có tên cụ thể
Mai Ngọc - 11:01 16/03/2021
Người dân tại ngôi làng Kongthong không có tên, họ gọi nhau bằng tiếng huýt sáo khi cần liên lạc. Đáng nói, họ gọi hoàn toàn chính xác, không bao giờ nhầm người.

Kongthong là ngôi làng miền cao nằm giáp biên giới Bangladesh của Ấn Độ. Nó thuộc tiểu bang Meghalaya, có dân số chừng 700 người và tất cả đều mang sắc tộc Khasi. Người dân sống chủ yếu dựa vào tài nguyên núi rừng bằng nghề nông và săn bắn.

Người Khasi theo truyền thống mẫu hệ. Phụ nữ làm chủ gia đình, con gái út có quyền thừa kế và trách nhiệm phụng dưỡng mẹ cha già.

ngoi lang Kongthong (1)
(Nguồn ảnh: Internet)

Thay vì gọi nhau bằng cái tên thông thường, người dân làng Kongthong gọi nhau bằng tiếng huýt sáo. 

Tại Kongthong, khi đứa trẻ chào đời, người mẹ sẽ sáng tạo ra một giai điệu huýt sáo dành riêng cho con, có tên là jingrwai lawbei. Đây sẽ là tên gọi và dấu hiệu nhận biết của đứa trẻ trong suốt cuộc đời.

Theo đó, các bà mẹ thường mượn âm thanh của tự nhiên như mưa, gió, tiếng thác nước, tiếng chim hót… rồi biến tấu và sáng tạo thành làn điệu riêng cho con cái.

ngoi lang Kongthong (3)
(Nguồn ảnh: Internet)

Tên gọi thường dài từ 30-60 giây và không được trùng với bất cứ tên nào của người trong làng, kể cả người đã khuất.

Mỗi người trong ngôi làng Kongthong có 2 tên giai điệu. Một là tên ngắn có độ dài khoảng 5-6 giây, được dùng ở nhà hay trong làng giống như tên thân mật. Cái còn lại là tên đầy đủ jingrwai lawbei, thường được huýt gọi khi các cư dân săn bắt, hái lượm ở trong rừng.

Sau khi giai điệu huýt sáo được đảm bảo là thứ “độc nhất vô nhị” thì nó sẽ trở thành tên của đứa trẻ, dấu hiệu nhận biết trẻ và khi lớn lên chúng học và nhớ được tên của mình rất nhanh.

ngoi lang Kongthong (1)
(Nguồn ảnh: Internet)

Mặc dù tên giai điệu của làng Kongthong không có lời, nhưng các cư dân chẳng bao giờ gọi nhầm lẫn cả. Một người phụ nữ 50 tuổi trong làng tự tin rằng có thể nhớ được khoảng 500 giai điệu, tượng trưng cho 500 người.

Bản thân người làng Kongthong không biết truyền thống gọi tên bằng cách huýt sáo này có từ bao giờ, chỉ biết rằng người trong làng đã liên lạc như vậy từ hàng trăm năm nay.

Nguồn gốc của truyền thống này vẫn là một bí ẩn. Theo truyền thuyết của làng, trong rừng Meghalaya có những ác quỷ chuyên nghe trộm tên người. Nếu ai bị ác quỷ biết tên thật, họ sẽ bị "quỷ vật" đến ốm liệt giường.

ngoi lang Kongthong (4)
(Nguồn ảnh: Internet)

Do đó, người Khasi ở đây bèn nghĩ ra cách đặt tên không cần từ, ngân nga nó thành điệu nhạc. Và để chắc chắn ác quỷ không học lỏm được giai điệu này, họ gọi nhau bằng cách huýt sáo.

Không chỉ dùng để gọi nhau, tiếng huýt sáo còn được dùng như một phương thức giao tiếp trong các lễ tỏ tình.

Mỗi mùa hè, vào một đêm trăng tròn, người dân sẽ đốt lửa và tham gia vào một nghi lễ mà ở đó, thanh niên chưa vợ sẽ hát những giai điệu của mình. Người hát hay nhất sẽ được cô gái còn độc thân xinh đẹp nhất làng chọn làm chú rể.

Dù gọi nhau bằng tiếng huýt sao nhưng trong thế giới bắt buộc phải có thẻ căn cước ngày nay, người làng Kongthong cũng có tên bình thường.

ngoi lang Kongthong (2)
(Nguồn ảnh: Internet)

Họ dùng nó trong các giấy tờ nhân thân, ký xác nhận giao dịch… Các bà mẹ ở Kongthong có xu hướng chọn tên tiếng Anh đặt cho con.

Tuy nhiên, với người làng Kongthong, cái tên giai điệu là niềm tự hào, chứa đựng toàn bộ tình yêu thương, sự gửi gắm và hi vọng của mẹ cha.

Do đó, dù ở đâu thì họ vẫn chỉ thích gọi tên giai điệu. Ngay cả khi bắt gặp nhau ở một thành phố xa lạ, người làng Kongthong vẫn hân hoan huýt sáo để chào hỏi nhau.